Sài Gòn buổi giao mùa

Vẫn cái nắng vàng ươm trải đầy trên từng góc phố, những hàng cây rợp mát bỗng thoáng lao xao trong làn gió nhè nhẹ của buổi giao mùa. Cảnh trời đang thay màu áo mới tinh tươm hơn, đượm sắc hơn trong những giọt nắng thủy tinh ấm nồng của ngày mới. Sài Gòn phải chăng đang đẹp hơn bao giờ hết.

Mùa thu Sài Gòn đến thật nhẹ nhàng, trầm lắng và khuất sâu trong sự nhộn nhịp của những dòng xe xuôi ngược không ngừng, có tinh tế lắm mới có thể nhận ra sự khác biệt đó. Vào mùa này, nắng Sài Gòn lên rất nhanh. Mới 6 giờ sáng đã thấy ánh mặt trời vàng rực trên những nẻo đường. Nối gót dòng xe cộ hối hả, du khách sẽ bắt gặp những quán cà phê “cóc”, với những chiếc ghế nhỏ xuất hiện trên các con đường. Không mấy sang trọng nhưng đó chính là một trong những nét văn hóa đô thị riêng của Sài Gòn, không phải nơi nào cũng có. Một tờ báo buổi sáng trên tay cùng tách cà phê đen quyện đặc, sóng sánh trong từng giọt tí tách rơi tỏa lan mùi hương dịu nhẹ trước khi bắt đầu một ngày làm việc bận rộn cũng đủ để làm nên phong cách của người Sài Gòn dễ thương và gần gũi.Lẫn trong nhịp sống đô thị ồn ào, nét riêng của một thành phố hiện đại và phát triển nhất Việt Nam, người ta vẫn dễ dàng tìm thấy những công trình kiến trúc lãng mạn, nên thơ ở khắp mọi ngả đường. Dinh Độc lập, nhà thờ Đức Bà, Bưu điện Trung tâm, Tòa nhà Uy ban nhân dân thành phố, chợ Bến Thành… đều mang dáng dấp của đường nét kiến trúc hòa quyện giữa cổ điển và hiện đại, đẹp tinh tế và sinh động vô cùng. Và bên cạnh những tòa nhà lộng lẫy, rực rỡ ánh đèn, người ta vẫn dễ dàng tìm thấy sự thanh bình trong vô số những ngôi đền, chùa ngả màu thời gian, thâm trầm và tịnh vắng. Chùa Tàu, chùa Ông, chùa Vĩnh Nghiêm, chùa Xá Lợi… khuất sau những tàn cây rợp bóng, mỗi buổi chiều về lại ngân lên những tiếng chuông trong xa vắng, như nhắc nhở về những ký ức êm đềm. Dù đến từ phương xa hay nhiều năm sinh sống trên mảnh đất Sài Thành, người ta vẫn có chung một cảm giác nao nao khó tả về những chuyến khám phá thú vị và dường như vô tận ở nơi đây.    Những hình ảnh thường nhật của Sài Gòn bao năm dường như vẫn còn nguyên đó. Bên cạnh những nhộn nhịp ánh đèn đô thị, người ta vẫn nhìn thấy những đôi quang gánh xô nghiêng trên đôi vai tần tảo. Có những hàng quán xa hoa, nhưng vẫn có những quán cà phê vỉa hè thoang thoảng vị đắng mà ngọt ngào, những tô phở còn vương làn khói quyện cùng hương vị thơm nồng như đang chờ đón thực khách ghé thăm. Bên cạnh những đại lộ thênh thang hiện đại, những con đường vương đầy lá me và những cánh hoa dầu xoay xoay trong gió vẫn mang đến cho con người nơi đây đầy ắp những cảm xúc thật ngọt ngào. Thu Sài Gòn là thế, lắng mình thật sâu trong cái vẻ sôi động vốn có của chính mình, của dòng người và nhịp sống trôi đi tất bật, nhưng vẫn như một dòng nước dịu dàng, đưa biết bao người đi xa rồi lại quay về.

(Theo nguoidulich.net)

Các bài viết liên quan:

Có thể bạn thích:

Thảo luận của bạn đọc

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *